Cha tôi
Khi ấy, tôi 16 tuổi. Vào một buổi sáng, cha nhờ tôi lái xe đưa ông tới ngôi làng Mijar hẻo lánh cách nhà 18 dặm bảo tôi đưa xe đi tu sửa ở một gara gần đó. Vì vừa mới tập lái xe và cảm thấy đây là cơ hội tốt để thực hành nên đồng ý ngay. Tôi chở cha đến ngôi làng và hứa sẽ đón ông vào lúc 4 giờ chiều, rồi đưa xe đến gara. Vì phải mất vài tiếng đồng hồ chờ đợi nên tôi quyết định mua vé vào rạp chiếu phim bên kia đường. Bị cuốn hút vào bộ phim, tôi quên mất ý niệm về thời gian và khi giật mình liếc đồng hồ thì đã 6h rồi.
Tôi biết thế nào cha cũng giận khi biết tôi đã xem phim và có thể sẽ không bao giờ cho tôi tự lái xe nữa, nên tôi liền nghĩ ra một vài hỏng hóc khác của xe để giải thích cho lí do trễ giờ của mình.
Tôi lái xe đến chỗ hẹn và nhìn thấy cha đang nhẫn nại đứng đợi ở góc đường. Tôi xin lỗi ông vì đến muộn và nói rằng tôi đã cố gắng đến sớm nhất như có thể nhưng xe cần một vài sửa chữa khác. Tôi sẽ không bao giờ quên ánh mắt ông nhìn tôi khi ấy.
- Cha rất thất vọng vì con đã phải dối cha, Jason.
- Sao cơ ạ! Đó là sự thật mà cha.
Ông nhìn lại tôi:
- Khi con không tới đúng giờ, cha đã gọi điện cho gara để hỏi xem có vấn đề gì xảy ra không và họ nói rằng con chưa tới lấy xe.
Cảm giác có lỗi chiếm lấy tâm hồn tôi và tôi liền thú nhận với cha về lí do sự thật tôi bị muộn.
- Cha rất giận không phải với con mà là với chính bản thân mình. Cha nhận ra rằng cha đã không phải là người cha tốt. Sau bao nhiêu năm con vẫn cảm thấy phải nói dối cha. Thật đau lòng khi nuôi nấng đứa con trai mà thậm chí đã không dám nói thật với cha của mình. Giờ đây cha sẽ tự đi bộ về nhà và tự nghĩ xem mình đã làm sai điều gì trong suốt bấy nhiêu năm qua.
- Nhưng cha ơi, từ đây về nhà tới 18 dặm. Trời lại tối rồi, cha không thể đi bộ được.
Tất cả sự phản đối, lời xin lỗi của tôi đều vô dụng. Tôi đã làm cha phải thất vọng và tôi cũng học được bài học đau đớn nhất trong đời. Cha bắt đầu đi dọc con đường đen tối đầy bụi và gió. Tôi từ từ lái xe sau ông, cầu xin suốt chặng đường hy vọng ông sẽ tha thứ, nhưng cha tôi vẫn rảo bước yên lặng và trầm tư khắc khổ.
Hình ành cha bước đi đầy mệt mỏi và đau đớn là những ký ức mà tôi không bao giờ quên. Nhưng đó cũng là bài học lớn nhất vì tôi đã không bao giờ nói dối ông kể từ đó.
Nguyễn Văn Danh @ 06:01 27/03/2009
Số lượt xem: 2801
- Chuyện cây táo (22/03/09)
- MÁY TÍNH VÀ TRÁI TIM (21/03/09)
- ÂM THANH DIỆU KỲ (20/03/09)
- Cà rốt, trứng và cà phê (15/03/09)
- NIỀM VUI BÉ BỎNG (13/03/09)
Nói với em
| Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió, | |
| Sẽ được nghe nhiều tiếng chim hay, | |
| Tiếng lích rích chim sâu trong lá, | |
| Con chìa vôi vừa hót vừa bay. | |
| Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện, | |
| Sẽ được nhìn thấy các bà tiên, | |
| Thấy chú bé đi hài bảy dặm, | |
| Quả thị thơm, cô Tấm rất hiền. | |
| Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ, | |
| Đã nuôi em khôn lớn từng ngày, | |
| Tay bồng bế sớm khuya vất vả, | |
| Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay. | |
Thơ: Vũ Quần Phương |
|
| Tuyển tập ca
khúc thiếu nhi 2010, trang 202 Trung tâm văn hoá - nhà thiếu nhi TP.HCM |
Xin phép thầy Danh được đem bài này về trang của Hằng Nga