tt

2 khách và 0 thành viên

tn

tx

  • (Nguyễn Văn Danh)

Điều tra ý kiến

Theo bạn, cấp học Mầm Non dành cho trẻ em là:
Rất cần thiết cho bước đầu học tập.
Không quan trọng lắm, học hay không cũng được
Nên Giảm bớt chỉ còn hai cấp lớp Chồi và Lá
Không nên có. Nên cho trẻ vào thằng cấp 1
Không ý kiến.

thứ tự dữ liệu

Thk

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Con_chim_vanh_khuyen__2_lan_.mp3 Ong_va_buom__1_lan.mp3 Chu_chuot_nhat_1.mp3 Dung_hai_cot_nhac_beat_mam_non_yeu_ha_noi_1_lan.flv Chu_ga_trong_goi.mp3 Ca_vang_boi.mp3 Chu_chuot_nhat_1.mp3 Mua_xuan_oi.mp3 Karaoke_chu_voi_con_o_ban_don_Beat_chuan__Truong_Xuan.flv Karaoke_chu_voi_con_o_ban_don_Beat_chuan__Truong_Xuan.flv Ds_thanh_vien.png Why_I_do_not_have_friends.png 270.jpg Serie2.jpg Serie1.jpg Owl.jpg ErrorDanhVanNguyen.jpg EmDiChoiThuyen_ko_loi.mp3 EmDiQuaNgaTuDuongPho_Ko_loi.mp3 Di_tren_via_he_ben_phai_beat.mp3

    Visitor

    Flag Counter

    ĐỜI LÀ CÕI TẠM

    12970839020.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Web Sen Trắng
    Người gửi: Trần Thị Thanh Dung (trang riêng)
    Ngày gửi: 00h:39' 28-02-2011
    Dung lượng: 24.1 KB
    Số lượt tải: 1
    Mô tả:

     

    Đã hơn một lần tôi tự vấn mình, “Đời là cõi tạm hay đời là cõi tận?”. Tạm hay tận, hôm nay tôi thấy lòng nặng trĩu sau khi xem xong Cánh Đồng Bất Tận.
     


     

    Ở đó, tôi đã nhận ra một điều, khi mà con người ở tận cùng của sự khổ đau, họ sẽ sống bằng bản năng của một con người mà khi đó phần CON mạnh mẽ hơn cả phần NGƯỜI. Họ sống để sinh tồn, để thách thức với cuộc đời lắm nỗi đắng cay. Nhỏ em đi xem phim chung quay sang hỏi tôi, “Nguyên nhân tại sao gây ra cảnh khổ này? Sao cuộc đời không công bằng cho Nương? Sao tất cả Nương đều phải gánh chịu?”. Tôi trả lời, “Nếu vậy thì đâu có Cánh đồng bất tận cho em coi…”. Câu trả lời vội vã gieo vào lòng tôi nốt lặng dài.

    Phải chăng là do số phận? Không đúng lắm, thì đời cho mỗi phận người một số phận nhưng sự túng quẫn, sự hy sinh, sự giận dữ, sự kìm nén đều hiện hữu trong mỗi nhân vật liệu họ có hiểu cho nhau? Dường như họ chưa bao giờ đặt mình vào vị trí của người kia để thấu hiểu tại sao người kia gieo đau thương vào lòng họ. Hững hờ và bi thương…

    Chưa bao giờ xem một bộ phim tôi bật khóc ngay trong rạp thế này, cũng may rạp tối, không ai nhìn thấy tôi nức nở, xót xa. Tôi đã không còn nhớ bao lâu rồi tôi khóc nức nở như thế, có gì đó uất nghẹn. Chỉ là những nỗi nhớ lắp ghép, hình như tôi đã khóc như thế vài lần trong đời, là những lần tranh cãi của Ba Mẹ, là khi giận dữ mấy đứa em và là lần tôi bật khóc vì xót xa cho mối tình đầu đầy giông gió. Sao tôi bật khóc khi mà tôi đâu phải là các nhân vật trên phim, khi mà nào tôi thấu hiểu sự đau đớn mà họ gánh chịu suốt hành trình bất tận của cuộc đời?

    Ở đó tôi còn nhận ra sự khát khao được sống trong vòng tay yêu thương, sự thơ trẻ của những đứa con, không hiểu tại sao Cha Mẹ mình như thế, sao họ làm vậy, chắc vì họ cũng đau như chúng nên chúng im lặng sống bên cạnh những hằn học, đánh đập của Cha_nơi bám víu duy nhất và dường như yên ả nhất. Là sự khát khao của một cô gái đêm đêm mua vui cho những người đàn ông vạm vỡ, cô bán đời mình để đổi chác điều chi? Tình yêu? Hay sự thỏa mãn cái bản năng rất đàn bà? Hay cô ấy đi tìm yêu thương khi mà thân thể mình rách nát? Một cái kết buồn cho cô gái mua vui, cô đã chẳng tìm được một giọt yêu thương sao bao ngày khát cháy.

     


     

    Với tôi, đời là cõi tạm, đời sẽ không nhấn chìm mãi ta, chỉ là ta không vá mình lành lặn, dẫu có những vết cứa sâu thì có ngày chúng sẽ liền da, rồi cũng sẽ không còn rong rủi trên hành trình bất tận, đến một nơi yên bình tương đối mà ta biết chấp nhận với nó.

    Tôi còn được nghe câu nói của nhân vật Nương ở cuối phim, “Tôi sẽ dạy con mình biết thứ tha những lỗi lầm của người lớn gây ra…”. Đôi mắt cô vắt trong, yên ả và thanh thản như chưa bao giờ thế. Tôi tự hỏi, trẻ con còn tha thứ lỗi lầm do người lớn gây ra thì liệu người người có tha thứ cho nhau? Liệu con người có đủ lòng vị tha để chọn cho mình một cuộc sống tĩnh lặng? Chắc là không, vụn vặt và tầm thường…

    Ngồi trong rạp, tôi sợ những nụ cười, những câu bình luận rẻ tiền. Đôi tình nhân ngồi kế bên tôi thì thầm:

    - Em biết sao ông ấy cho ghe chạy đi không?

    - Không biết, sao vô duyên vậy anh?

    Chưa bao giờ tôi thấy sáo rỗng hơn thế, cô gái mặt bộ quần áo ngắn và thiếu hụt nhất mà tôi đã từng thấy trong rạp, họ khúc khích cười, vuốt ve nhau, nói cười ầm ĩ, bàn luận về bộ phim như những nhà phê bình chuyên nghiệp. Đáng sợ. Tôi tự hỏi, hơn nửa số người trong rạp có bao nhiêu người cảm nhận được điều bộ phim mang đến, bao nhiêu người xót xa đến rơi nước mắt trước những phận người hay họ chỉ quan tâm đến những thước phim nóng bỏng?

                                                               Smile-peace



    Số lượt thích: 0 người
    Avatar

    ĐỜI LÀ CÕI TẠM

    Avatar
    Hãy viết, những điều do chính ta đã viết !
    Avatar

    Xin tặng Thầy Văn Danh một bức tranh nữa. TRANH KHÔNG LỜI với không gian ba chiều ( chiều cho người được tặng, chiều cho người vẽ và một chiều rơi vào mênh mông - tùy cảm nhận của mọi người)

    Avatar

    cừunon xin cảm ơn thầy Danh về Tiếng anh giao tiếp đang thử nghiệm ạCười

     

     
    Gửi ý kiến

    Nói với em

    Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió,
    Sẽ được nghe nhiều tiếng chim hay,
    Tiếng lích rích chim sâu trong lá,
    Con chìa vôi vừa hót vừa bay.
    Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện,
    Sẽ được nhìn thấy các bà tiên,
    Thấy chú bé đi hài bảy dặm,
    Quả thị thơm, cô Tấm rất hiền.
    Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ,
    Đã nuôi em khôn lớn từng ngày,
    Tay bồng bế sớm khuya vất vả,
    Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay.

    Thơ: Vũ Quần Phương
    Tuyển tập ca khúc thiếu nhi 2010, trang 202
    Trung tâm văn hoá - nhà thiếu nhi TP.HCM

    Chào mừng quý vị đến với Suối Nguồn Yêu Thương.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.